“Mọi vấn đề của bé người bắt đầu từ chỗ họ bắt buộc ngồi yên một mình trong phòng”, bên toán học và triết học người Pháp Blaise Pascal đã nói vậy vào thời điểm giữa thế kỷ 17. Căn nguyên của các rắc rối, theo ông, là bọn họ luôn tìm cách chạy trốn bản thân.


*

Không muốn đối lập với chính mình, tâm trí con người luôn luôn lùng sục điều kích say mê tiếp theo, như một con khỉ ko thể hoàn thành quăng bản thân tới cành lá trước mặt. Từ cãi cự hàng làng tới xung hốt nhiên giữa các quốc gia, các điều tệ hại bắt nguồn từ vì sao này.

Bạn đang xem: Vẻ đẹp của người đứng một mình

Năm ngoái, câu nói của Pascal được khoa học xác nhận. Trong một thí điểm của trường đại học Virginia (Mỹ), những người tham gia được yêu ước ngồi 1 mình 15 phút trong một căn phòng trống trơn, không tồn tại gì cả, ngoài một chiếc nút. Nếu bấm nút, họ có khả năng sẽ bị điện giật.

Lẽ ra khoảng thời hạn yên tĩnh này là thời cơ để tín đồ ta dừng lại, suy nghĩ, hồi tưởng, mơ màng. Tuy nhiên với nhiều người, nó là 1 trong cực hình, cho nỗi chúng ta tự nguyện bấm nút lag điện phiên bản thân, chỉ để có cái gì đấy để làm, tuy nhiên trước lúc thí nghiệm bắt đầu, họ đã được thử cường độ giật, và ai cũng xác dìm là đạt được trả chi phí cũng không muốn bị như vậy.

Nếu sống sinh sống đầu thay kỉ 21, có lẽ rằng Pascal đã diễn tả khác đi một chút: “Mọi chiếc tệ sợ hãi của bé người tới từ chỗ họ cần yếu rời điện thoại để ngồi yên một mình.” Chưa bao giờ người ta lại dễ dãi chạy trốn bản thân như bây giờ. Không cần thiết phải đợi về tới nhà để nhảy ti-vi lên nữa, bất kể lúc nào cùng ở đâu, chỉ việc một cái gõ lên màn hình điện thoại là người ta sẽ tiến hành cuốn ra chiếc biển âm thanh hỗn độn của mạng buôn bản hội.

Trong các quán cà phê, bên trên taxi, sinh sống công viên, đâu đâu cũng là những con tín đồ toàn thân bất động, trừ một ngón tay cái đẩy lên đẩy xuống, mắt nhìn xuống, khía cạnh vô hồn. Xác bọn họ ở đó, tuy thế hồn chúng ta thì vẫn xô đẩy trong chỗ đông người nhốn nháo trên mạng. Túc trực tự sáng cho tối, chỗ đông người này làu bàu, gầm gừ, lê lết tự tường bên này tới tường bên kia, từ trang tin này cho tới diễn lũ nọ, lag status, like, share, bình luận, kết bạn, theo dõi, block. Bên trên mạng, nhỏ khỉ trung khu trí tất cả vô vàn cành lá để dancing nhót.

Con người hiện đại không biết làm gì với chủ yếu mình, với nếu bạn ta sẵn sàng giật điện phiên bản thân chỉ vì bi hùng chán, thì chúng ta có thể hình dung họ rất có thể làm phần đa gì với những người khác. Đám đông ưa thích hai trạng thái, một là dạy dỗ, chỉ bảo, ban phát lòng thương, nhì là chê bai, giễu cợt, phẫn nộ. Lúc nào cũng đắc thắng, họ luôn luôn tin rằng bản thân đúng, và thay giới cần biết tới những phát ngôn của mình. Không trực tiếp có tác dụng chết fan như đánh trộm chó ở ngoại trừ đời, họ truy tìm và dồn các nạn nhân của mình vào chân tường, cho tới khi những người dân này trường đoản cú tử.

Năm 2012, một phân tích của đại học Chicago cho thấy thêm cưỡng lại thèm hát truy cập social còn khó khăn hơn là lắc đầu thức nạp năng lượng và tình dục. Sức lôi kéo của social tới từ nơi nó cho người ta một không khí để trình diễn. Ai cũng có công chúng. Mỗi loại like, phân tách sẻ, phản hồi tán thưởng, là thêm 1 mơn trớn cho cái tôi của fan đăng tin, một lượt nữa xác định giá trị, trí thông minh, sự hóm hỉnh của họ, mặc dù đó chỉ là bức hình ảnh chụp chén bát bún thang buổi trưa.


*

Trên mạng xóm hội, mọi cá nhân là một ông bầu của bản thân mình trong công cuộc chế tạo một hình ảnh cá nhân. Họ đã trở bắt buộc kỳ quặc mà không còn biết. Hãy hình dung cách đây 10 năm, trong một trong những buổi họp lớp, một fan bỗng nhiên tiếp tục quẳng hình hình ảnh con cái, hình ảnh dã ngoại công ty, hình ảnh con mèo, hình ảnh bữa nhậu, hình ảnh lái ô tô, ảnh hai cẳng chân mình, ảnh mình trong phòng tắm, lên bàn – chắc hẳn người đó sẽ nhận được những góc nhìn ái ngại. Bên trên FB, ái kỷ không phần lớn được khuyến khích, mà nó là mục tiêu chính.

Căn dịch tâm lý tiên tiến nhất của làng hội tân tiến là căn bệnh “sợ bị quăng quật lỡ”. Sang 1 đêm, sau một cuộc họp, thậm chí là lúc vừa làm tình xong, điều đầu tiên người ta làm cho là vớ lấy mẫu điện thoại. Biết đâu vừa mới bao gồm chuyện gì new xảy ra, ta tất yêu vắng mặt. Mà đầy đủ chuyện bởi thế thì vô vàn: học trả thơm hoa hậu, chân dài ngủ giạng chân, nguyên thủ non sông không mua áo vest, những án mạng ly kỳ nối đuôi nhau.

Chiếc smartphone đang trở thành chiếc ô cửa bé dại dẫn fan ta thoát khỏi sự buồn chán của bạn dạng thân, và loại rung nhẹ đưa thông tin có thông báo mới của nó khi nào cũng đầy hứa hẹn. Cơ mà càng kết nối, càng online, thì loại đám đông rộn ràng tấp nập kia lại càng làm bọn họ cô đơn hơn. Chỗ này một cái like, địa điểm kia một chiếc mặt cười, khắp chỗ là đa số câu nói cụt lủn, đa phần các liên tưởng trên mạng hời hợt và vội vã.

Càng mắc để tiếp xúc nhiều thì bọn họ lại càng không có gì nhằm nói trong những cuộc giao tiếp. Ngược với cảm xúc đầy đặn, được bồi đắp khi họ đứng trước thiên nhiên hay là một tác phẩm nghệ thuật và thẩm mỹ lớn, trên social ta bị xới trộn, bứt rứt cùng ghen ganh với cuộc sống của người khác ví như một kẻ đói khát nhìn một bữa tiệc linh đình qua hành lang cửa số mà không thể vứt đi.

Đêm khuya, khi các chấm xanh trên list friend dần dần tắt, người ta cuộn lên cuộn xuống loại newsfeed để hòng tìm được một status bị vứt sót, một cứu rỗi kéo dài vài giây, một cái xem qua lỗ khóa vào cuộc sống của một người xa lạ, để triển khai tê liệt cảm giác trống rỗng.

Xem thêm: Cách Sử Dụng Thẻ Gcp Card Là Gì, Có Tác Dụng Gì

Mê man với nhau trên mạng, bọn họ đang có nguy cơ đánh mất khả năng kết nối với những cái to hơn trong cuộc sống và khả năng cảm nhận cố gắng giới. Nạm vì bình thản ngắm hoàng hôn lộng lẫy, họ điên cuồng tra cứu những cỗ lọc không giống nhau để chụp mấy chục tấm ảnh, rồi bận bịu tìm một cái “đạt” nhất nhằm post lên, băn khoăn nghĩ một lời tựa hấp dẫn. Thay vì sống trong nhân loại thật, fan ta bị ám hình ảnh bởi nhân loại ảo. Không có hình tượng nào thể hiện vấn đề đó rõ hơn hình ảnh một mẹ trẻ vừa cho con bú vừa lướt web.

Trong đái thuyết The Circle, người sáng tác Dave Eggers vẽ ra một làng mạc hội cơ mà mọi đưa ra tiết, dù nhỏ tuổi nhất, của cuộc sống đời thường con bạn đều được chia sẻ trên mạng, với mọi tín đồ phấn đấu nhằm trở thành các công dân mạng lành mạnh và tích cực nhất. Chúng ta thức suốt đêm để like, bình luận, post, tweet, càng hăng hái thì càng được không ít điểm, những “bạn”, những lời khen. Thực tế không quá xa xôi với mẩu truyện viễn tưởng này. Hình như họ chỉ hoàn toàn có thể cảm nhận quả đât thông sang 1 lớp màng điện tử. Vật gì không được ghi vào bộ nhớ lưu trữ điện thoại, cái đó không tồn tại.

Người ta đánh đổi hầu như riêng bốn thầm kín đáo để đuổi theo một quá trình tự mô tả vô tận, không có thời điểm hạ màn, với phương châm tạo về tối đa sự để ý của người khác. Sự để ý là oxy, cùng mỗi chiếc post là một cố gắng để người ta ngoi lên phương diện nước vào chốc lát, để rồi lại bị làn sóng mới của newsfeed tràn qua dấn chìm. Các lần ngoi lên là là 1 lần chống lại cảm hứng bị vứt rơi, bị nằm ko kể cuộc. Ý nghĩa cùng sự thành công xuất sắc của một ngày nghỉ, của một chuyến đi, rộng rộng là của tất cả cuộc đời, được đo bởi số lượng like. 


*

Đã tới lúc họ cần bóc tách ra ngoài đám đông, không đồng ý sự chăm chế của nó. Tín đồ ta chỉ rất có thể lắng nghe tiếng nói bên trong mình nếu quăng quật được ra bên ngoài sự ồn ã xung quanh. Chúng ta cần đứng riêng để tìm ra mình, để bảo vệ tư duy độc lập và nuôi chăm sóc ý thức trách nhiệm. Trạng thái 1 mình là quan trọng để phát triển phiên bản sắc cùng nuôi dưỡng sự sáng sủa tạo.

Ralph Waldo Emerson, bên thơ lớn người Mỹ ở nắm kỷ 19, viết: “Người gây cảm hứng và đi đường cần bóc tách khỏi những người dân khác, để không hẳn sống, thở, đọc và viết hằng ngày dưới gông xiềng những ý kiến của họ”.

Đứng 1 mình không dễ. Không phần nhiều vậy, nó rất có thể làm ta ko được ưa thích. Lúc một mình, công ty văn Đan Mạch Dorthe Nors viết, “chúng ta phải đối diện với cảm giác của ta, quá khứ của ta, cuộc sống của ta, đều vấp váp, sai trái của ta, ta sẽ cảm giác mình nhỏ tuổi bé. đề xuất lòng dũng cảm để ta không lẩn tránh chúng. Đổi lại, điều ta thừa nhận được là 1 trong những sự vững rubi mà chưa phải bám víu vào sự tung hô của bạn khác.

Một mình mà lại không cô đơn.

Cuối cùng, một mình không có nghĩa là phải tách khỏi bạn khác một giải pháp vật lý. Một mình là một quan điểm sống, một trạng thái lòng tin độc lập, nó không được đo bởi khoảng cách vật lý giữa một cá thể và những người xung quanh.

Các ẩn sĩ tân tiến không cần thiết phải lên núi. Bọn họ vẫn sống trong làng mạc hội, yên ổn lặng, quan cạnh bên và tìm hiểu thế giới. Họ thoải mái trước các con sóng của chỗ đông người để có thể quan trung ương tới xã hội một cách sâu sắc hơn, góp phần cho xã hội một phương pháp hiểu biết hơn.

Vẻ rất đẹp của fan đứng một mình là vẻ đẹp nhất tự tại, với một nụ cười tự thân. Một niềm vui mà như bên tu hành David Steindl-Rast diễn tả, “không nhờ vào vào những điều đang xảy ra”.