*

RSS
*

*
*
*

Truyền thuyết là thể loại có vị trí rất nổi bật trong khối hệ thống thể loại văn học tập dân gian Việt Nam không chỉ là ở số lượng đa dạng và phong phú mà ngơi nghỉ cả quality phản ánh vô cùng rực rỡ của nó. Bởi những quánh thù lịch sử dân tộc về vụ việc chữ viết và hàng ngàn nầm bị ngoại bang xâm lược (chính sử của nước ta mở ra muộn) nên truyền thuyết dân gian biến chuyển pho sử truyền miệng quan trọng quý báu được nhân dân lưu truyền, cất giữ trong xuyên suốt mấy nghìn năm định kỳ sử.

Bạn đang xem: Truyền thuyết có phải lịch sử không

Truyền thuyết là thể loại tự sự bằng văn xuôi, đề cập lại các sự kiện với nhân vật gồm quan hệ với lịch sử địa phương, dân tộc, hay được dùng yếu tố tưởng tượng nhằm lí tưởng hoá những sự kiện với nhân thiết bị được kể, nhằm thể hiện nay ý thức lịch sử vẻ vang và thái độ, tình cảm của nhân dân.

Nếu như truyện cổ tích nhắc về đông đảo điều không có thật, phần đa truyện hư cấu, không thể xẩy ra trong thưj tế thì thần thoại cổ xưa kể về gần như điều gắn thêm với các sự kiện lịch sử vẻ vang đã xảy ra trong thừa khứ. Song, chức năng làm sứ của thần thoại dân gian cũng sở hữu những đặc thù riêng. Truyền thuyết thần thoại không ghi chép lịch sử vẻ vang một phương pháp khô cứng, sản phẩm móc, dễ dàng mà ẩn dưới việc phản nghịch ánh đa số sự kiện, nhân vật lịch sử là thái độ, tình cảm, cách reviews của nhân dân so với các nhân vật cùng sự kiện lịch sử hào hùng đó. Truyền thuyết dân gian bội phản ánh lịch sử dân tộc nhưng kia là lịch sử dân tộc được phản chiếu qua lăng kính thẩm mỹ và nghệ thuật của nhân dân, có tác dụng nhận thức với thẩm mĩ to lớn. Cốt lõi lịch sử dân tộc và yếu ớt tố hư cấu, tưởng tượng là hai sệt trưng không thể không có của thần thoại cổ xưa dân gian. "Truyền thuyết dân gian thường có cái lõi là sự việc thật lịch sử hào hùng mà nhân dân trải qua không ít thế hệ đang lí tưởng hoá, gửi gắm vào đó vai trung phong tình tha thiết của bản thân cùng cùng với thơ cùng mộng, chắp đôi cánh của trí tưởng tượng và nghệ thuật dân gian, tạo nên sự những tác phẩm mà lại đòi đời con người yêu thích" (Nhận định của thay thủ tướng mạo Phạm Văn Đồng, báo Nhân dân, 29 - 4 - 1969).- Khi phân tích và tò mò truyền thuyết, cần có huớng tiếp cận thành quả theo khối hệ thống các yếu hèn tố nghệ thuật nhu hình tuợng nhân vật, kết cấu, lời kể.

+ Nhân vật dụng cổ tích là nhân vật hư cấu, còn nhân vật thần thoại do chính lịch sử tạo ra. Tuy chưa hẳn nhân đồ gia dụng hư cấu, nhung nhân vật truyền thuyết cũng không hẳn là bản sao của nhân vật lịch sử. Nhân dân đang lựa chọn đều nhân đồ mang ý nghĩa biểu trung cho lịch sử khái quát mắng của dân tộc bản địa (những nhân vật dụng trong truyền thuyết thời vua Hùng nhu Thánh Gióng (Thánh Gióng), Son Tinh (Sơn Tinh, Thuý Tinh),...) hoặc nhũng nhân vật nắm thể, tất cả thật trong lịch sử vừa đề đạt hiện thực vừa lí tuởng hoá nhân vật, qua đó gửi gắm thái độ, tình cảm của nhân dân.

Sử thi của các dân tộc hay được trình bày duới bề ngoài thơ ca hoặc văn vần kết họp cùng với văn xuôi, nên ngôn ngữ là yếu ớt tố nghệ thuật và thẩm mỹ cần đuợc để ý khai thác kĩ. Thần thoại cổ xưa của nguời Việt thường xuyên tồn trên trong lời đề cập văn xuôi, vì vậy mà ta phải để ý vào kết cấu với các chi tiết nghệ thuật, còn lời nói lại là yếu đuối tô sản phẩm yếu.

+ lúc khai thác, phân tích thần thoại phải chú ý đến mục đích của kết cấu. Kết cấu thần thoại cổ xưa có tế bào hình đơn giản và dễ dàng hơn kết cấu truyện cổ tích.

Truyền thuyết gồm kết cấu chuỗi, nghĩa là bao quanh một nhân vật lịch sử đuợc phản ánh, nhân dân để ý tạo ra không ít dị bản (những đổi mới thể). Đó là khối hệ thống các mẩu truyện bao gồm kết cấu dễ dàng không quá ngặt nghèo về trình tự thu xếp theo thời gian như các cụ thể trong truyện cổ tích nhưng với điều kiện những mẩư truyện ấy phần đông xoay xung quanh nhân đồ trung tâm.

Xem thêm: Mặt Nạ Sữa Chua Khoai Tây Sữa Chua

+ tìm hiểu truyền thuyết cũng cần chú ý đến những môtíp truyền thống lịch sử khi quy mô hoá kết cấu xây dựng biểu tượng nhân thứ trung tâm.

Hoàn cảnh xuất hiện thêm nhân vật chủ yếu : môtíp sinh nở huyền diệu hoặc điểm sáng lạ trên cơ thể, hoặc tài nầng nhân vật,...

Sự nghiệp của nhân vật bao gồm : môtíp vũ khí thần kì, chiến công, sự nghiệp của nhân vật.

Kết thúc của truyền thuyết, nhân vật thường hoá thân, được thờ phụng, gia phong, bao gồm trường họp nhân đồ hiển linh, phù trợ cho những nhân vật anh hùng đời sau. Công ty Đồng Tử hiển linh phù trợ Triệu quang quẻ Phục, Bà Triệu hiển linh phù trợ đoàn quân của quang quẻ Trung trên phố hành quân ra Bắc,...

- cùng với thể các loại truyền thuyết, ngoài vấn đề tiếp cận tác phẩm theo phía thi pháp văn học như khai quật hình tượng nhân vật, kết cấu, các thủ pháp nghệ thuật, cần để ý đến phương pháp nghiên cứu liên ngành, quan trọng đặc biệt là phương pháp phân tích theo tính năng thể loại: chức năng phản ánh lịch sử thông qua cách reviews của nhân dân, đồng thời chú ý phương pháp tiếp cận đối tượng người sử dụng theo toàn cảnh diễn xướng (đặt truyền thuyết thần thoại trong phong tục, tín ngưởng, tiệc tùng, lễ hội dân gian).

Môi trường diễn xướng của truyền thuyết là liên hoan tiệc tùng dân gian. Nếu đa số địa danh, đền đài, miếu mạo tồn tại dày đặc khắp noi ưên tổ quốc ta là vốn văn hoá đồ thể khôn cùng quý báu của dân tộc thì các truyền thuyết dân gian là linh hồn, là vốn văn hoá phi đồ thể luôn lung linh toả sáng. Nhì mặt này luôn luôn hoà quyện, không thể bóc tách rời.